We're talking. Tôi đang nói chuyện

Vlad's Story Shawn's Story Corina, Phyllis and Carmen's Story Heather and kids's Story Chau's Bakery's Story Johnny's Story Tom Gannon's Story DeBenny's's Story Giovanni's Story
Corina, Phyllis and Carmen's Story Photo

Corina, Phyllis and Carmen

Tại sao chúng tôi quan tâm…

(Chúng tôi đã từng trải qua) Chúng tôi muốn cho mọi người biết rắng bạo hành trong gia đình là một vấn đề rất phức tạp: không có câu trả lời giản dị cho câu hỏi “tại sao cô ta/bà ta không bỏ đi?”. Chúng tôi thấy những người láng giềng của chúng tôi không muốn trực diện /giáp mặt với vấn đề này ngay cả khi họ biết chuyện bạo hành trong gia đình xãy ra. Chúng tôi muốn đưa ra vấn đế bạo hành trong gia đình và nói cho mọi người biết là có những việc họ có thể làm- cho chính cuộc đời họ- cho những người bạn của họ và những người khác trong cộng đồng.

Những gì chúng tôi làm…

Chúng tôi bắt đầu họp mặt và dùng cơm chiều tại nhà của Corina mỗi tuần một lần. Đây đã là nơi mà chúng tôi nói về bạo hành trong gia đình và giúp chia xẽ với nhau. Mọi người chuyền miệng với nhau, nhóm của chúng tôi tăng lên khoảng mười người bạn và láng giềng mỗi tuần. Thỉnh thoảng chúng tôi mời một người nào đó đến để trình bày /giảng dạy cho nhóm về bạo hành trong gia đình.

Nhóm chúng tôi kéo dài được tới bốn năm- chúng tôi giúp nâng đỡ lẫn nhau, trao đổi ý kiến để ngăn ngừa việc bạo hành trong gia đình và lúc nào cũng có thức ăn ngon!

Chúng tôi cũng đã rất hăng hái hoạt động trong việc nói lên vấn đề bạo hành trong gia đình qua những hình thức tổ chức vui chơi trong cộng đồng như: Chúng tôi đã tổ chức những dịp lễ hội mùa thu và tiệc liên hoan ngoài trời tại các công viên địa phương, thi đua hóa trang dịp lễ “Halloween “ cho trẻ em trong xóm và làm xe hoa cho diễn hành “Dorchester Day”. Chúng tôi viết cũng như làm những câu chuyện bằng phim và in tập sách nhỏ có những điều hướng dẫn cho cộng đồng. Qua nhiều năm tháng, chúng tôi có những người bạn giúp đỡ lẫn nhau, những người láng giềng và chúng tôi có nhau.

Why we care…

We wanted people to know that domestic violence is a complex problem: that there is no simple answer to "why doesn't she just walk out?!" We saw that people in our neighborhood didn't want to face it even when they knew it was going on. We wanted to bring domestic violence out into the open and tell people that there are things they can do about itâ??in their own lives, for their friends and in their community.

What we do…

We started meeting over dinner once a week in Corina�s home. This was our place to talk about domestic violence and vent to one another. By word of mouth, we grew to about ten friends and neighbors every week. Sometimes we'd invite someone to come and educate the group about domestic violence. This lasted for four yearsâ??we offered support for one another, ideas for addressing domestic violence and always something good to eat!

We have also been active about addressing domestic violence in ways that celebrate our community: we've planned fall festivals and barbeques in local parks, held Halloween costume contests for neighborhood kids and built floats for the Dorchester Day parade. We have created digital stories and we wrote a brochure with tips for community members. Through the years, we have each supported friends, neighbors and each other.

Do you have something to say?Close to Home is publishing our first-ever community journal to reflect your stories and perspectives about domestic violence, and we want to hear from you!

Tôi mu?n k? chuy?n c?a tôi!Lần đầu tiên Cơ Quan Close to Home sẽ cho phát hành một cuốn sách của cộng đồng để phản ảnh và ghi chép lại những câu chuyện cũng như những kinh nghiệm của bạn. Chúng tôi muốn nghe/biết về việc bạn đã làm gì để ngăn ngừa bạo hành trong gia đình với bạn bè, gia đình và láng giền.